|
Chuyện về Việt Nam của ông Dân biểu Cao Quang Ánh, thì Lính Dù đã " bàn loạn" rất nhiều. Mặc dù, tòa soạn HNPĐ đã thêm lên bớt xuống cho những câu chữ ( mà Lính Dù đã " tuôn" ra ) được mềm mỏng lại. Nhưng, tội nghiệp gã, phát súng đầu tiên lại do gã khai hỏa nên không ít nhận được những lời sỉ vả...Đã có một Niên trưởng gọi máy cho chúng tôi:
- Thằng Lính Dù nó có “ Bệnh” không vậy? Sao ai nó cũng chửi vậy?
Chúng tôi hỏi lại:
- Ai là ai? Nó có chửi Ai đâu chứ? Người hắn chửi toàn là Việt Cộng, còn chuyện ông Dân biểu, nếu có lỗi là vì hắn quá “ nhậy cảm” mà thôi.
Nay , chuyện ông Cao Quang Ánh ( cùng vợ con về VN ), làm gì. Đằng sau những điều kiện mà Cộng sản đã áp đặt khiến ông phải nhắm mắt theo, là gì..Câu trả lời đã rõ như ban ngày.
Cho hay, thời buổi này, tuy hỗn mang thật, nhưng internet, như những ánh đèn pha cực mạnh soi rọi những bóng tối, mưu gian mà con người có lấp liếm chu đáo thế nào chăng nữa. Rồi cũng bị…lật tẩy..
Theo sau Lính Dù là vô số những băn khoăn, thậm chí gay gắt của nhiều nhà báo, nhiều người dân trong nước và hải ngoại về " hành tung" của một ông Dân biểu. Phần lớn, người thì úp mở, người thì bạch văn rằng...Ông đã phụ lòng tin của đồng bào Việt Nam, ông đã không hiểu rõ bạo quyền Cộng sản, có những người còn chứng minh, ông đã bỏ cái chung để đi mưu cầu lợi ích riêng...
Là Dân biểu ở Mỹ thì không có đồng phục như Cảnh sát và Tòa án, nhưng ông Cao đã diện bộ cánh của anh chàng Xuân Tóc Đỏ để đi vào chính trường Mỹ Việt..
Thợ Cưa tôi có đọc một đoạn viết về Thiền của Nhà văn Cao Huy Thuần, ông ấy kể lại một chuyện như thế này:
Một ngày kia, vùng ấy có động đất, nhà cửa đổ sập, ngôi chùa vững thế mà cũng sập một gian..
Khi tai biến đã qua rồi, thầy trụ trì họp tăng chúng lại để dạy bảo. Thầy nói: " Các Chú thấy Thầy bình tĩnh như thế nào rồi, đó là thái độ của một thiền sư trước mọi sự mọi việc. Chẳng có gì, kể cả bão tố, kể cả động đất có thể động lòng một người chứng đạt như ta đây...Lúc nào, hoàn cảnh nào cũng an nhiên như nhiên, ung dung, tự tại.
Các chú thấy Thầy có đổi sắc đâu, cứ thản nhiên dẫn các chú qua trú ẩn ở nhà kho, nhà này chắc mà lại thấp, có sập thì cũng chẳng gây thương tích gì. Thầy lại còn không quên bảo các chú khiêng chum tương vào kho, vật bất ly thân, có thực mới vực được đạo, bởi vậy tối này thầy trò chúng ta không lo chuyện ăn. Chùa sập ngay gian nhà họp, giá như Thầy không tỉnh táo, cứ để các chú ở đấy, không chừng giờ này chúng ta phải mò gạch mà tìm xương nhau
Nhưng dù sao, ừ dù sao. Thầy cũng là người như các chú, đâu phải gỗ đá vô tri, nên Thầy phải thú nhận có lúc cũng động lòng, nhưng, chỉ chút xíu thôi như gió thoảng:
Ấy là lúc mà Thầy bưng chén nước lên uống. Suốt đời Thầy chưa một lần uống nước lạnh, chỉ uống nước trà thôi, nhưng lúc ấy khô cổ quá, tự nhiên uống cạn cả chén nước lạnh..."
Bỗng, có tiếng cười nho nhỏ trong tăng chúng. Thầy hỏi;
- Các chú cười gì?
Một chú tiểu vô tư:
- Bạch thầy, không phải nước lạnh ạ. Thầy uống cạn cả một chén xì dầu.
Câu chuyện trên giống và không giống chuyện của ngài dân biểu Cao Quang Ánh..
Giống ở chỗ... cả 2 cùng là thầy tu. Khác là, một ông còn đang tu, một ông đã xuất
Khác ở chỗ, ông thầy tu trong chuyện kể ở trên, không đánh đã khai...Còn ngài dân biểu của chúng ta , khi thấy dư luận phản ứng bất lợi cho ông mạnh mẽ quá thì từng bước, từng bước ông ấy đã "đổi lại lời khai "...Câu hôm ông mới trở về Mỹ, khác. Câu hôm nay, khác hoàn toàn...Càng trình bầy càng rối bời mâu thuẫn. Ngày trước và ngày sau, giống như 2 anh hàng xóm chung thân chửi lộn...
[ Chữ Thiền với bên trái là bộ " kỳ" ( thiên về tâm linh), bên phải là chữ " đơn" ( một mình ), một mình, bỏ tạp niệm, tạp sự thì mới hành thiền được...Ông Sư trong câu chuyện trên, ngoài miệng thì tư nhận là chứng đạt nhưng con tim vẫn lay động để bỗng dưng...Lậy ông tôi ở bụi này..
Còn ông Cao..."Cao" nôm na là, ở trên người khác.."Quang Ánh" là ánh sáng soi rọi những người vật ở dưới chân mình...Nhưng trái với cái tên mỹ miều này...Khi ông bị bao nhiêu dấu hỏi của đồng hương phủ chụp lên con người "nhỏ bé" của ông...Nên ông đã hoảng loạn, thần hồn nát thần tính, quơ vội chén thuốc đắng ( chứ không phải chén xì dầu ) ]
Tình trạng ông Dân biểu Cao Quang Ánh bây giờ giống như anh chàng thợ săn...Mới đầu mùa. Gặp ngay viên đạn...tịt !
Mời quý vị hãy xem, ngay sau bài viết này, là lời trần tình gượng gạo và hết sức tội nghiệp của một ông Cao:
Những lời bao biện của ông Cao dưới đây, không những khác hẳn với tuyên bố ban đầu của ông ( khi mới trở về Mỹ ) mà còn, giống như thứ cỏ đuôi chó, nương theo những khát vọng, ý kiến của Đồng bào, và của những người công kích ông...mà có ! :
Tuy nhiên, và đấy cũng là ưu điểm của quyền tư do ngôn luận trên đất Mỹ...Ông Cao giờ này đã thấm thía hiểu rằng...Cho dù, ông có tìm được sự ủng hộ vật chất và tinh thần từ "XA"...Nhưng, cái quan trọng hơn hết đối với sự nghiệp chính trị của ông...Ấy là...LÁ PHIẾU của cử tri đang đứng rất "GẦN" ông !
Do vậy, như ý của đầu bài này, từ nay, trên HNPD sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện ông Dân biểu Cao Quang Ánh về Việt Nam nữa.
Cánh cửa ấy đã khép lại.
Thợ Cưa.
TƯỜNG TRÌNH VỀ CHUYẾN CÔNG DU VIỆT NAM
Sau đây là bản tường trình chính thức và tóm gọn của tôi về chuyến công du cùng với phái đoàn dân cử của Hạ Viện tại một số quốc gia Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam . Cùng trong phái đoàn với tôi là Dân Biểu Eni Flaeomavaega, trưởng phái đoàn, và Dân Biểu Mike Honda.
Khi được tin về phái đoàn chuẩn bị đi Việt Nam, tôi đã yêu cầu tham gia với hai mục đích: (1) tiếp xúc với các thành phần bất đồng chính kiến và đang bị đàn áp; (2) lên tiếng trực tiếp với chính quyền Việt Nam về những vấn đề quan tâm chung của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, trong đó có chính bản thân tôi. Vì là vị Dân Biểu gốc Việt độc nhất tại Quốc Hội Hoa Kỳ, tôi tự đặt cho mình trách nhiệm thực hiện hai điều này; bằng không thì sẽ không ai làm việc đó.
Để chuẩn bị cho chuyến đi, văn phòng của tôi đã gởi cho Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam danh sách những nhân vật tôi muốn gặp gỡ: Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, các Luật Sư Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, các Mục Sư Phạm Đình Nhẫn, Hồ Tấn Khoa, Nguyễn Hồng Quang, và Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế.
Thật thất vọng khi đang sắp xếp các buổi hẹn qua Toà Đại Sứ Hoa Kỳ thì tôi được thông tin rằng phái đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ đã thoả thuận với Việt Nam là sẽ không tiếp xúc bất kỳ ai ngoài những thành phần mà chính quyền Việt Nam chỉ định và sắp xếp, điều kiện để phái đoàn được đến Việt Nam .
Sau khi hội ý với một số nhân sự đáng tin cậy, tôi quyết định vẫn tham gia phái đoàn vì vẫn có cơ hội để thực hiện mục đích thứ 2.
Đặt chân xuống Việt Nam ngày mùng 3 tháng 1, 2010, phái đoàn chúng tôi đã tiếp xúc với các viên chức trong Bộ Ngoại Giao gồm hai Thứ Trưởng Phạm Bình Minh, Nguyễn Thanh Sơn và Phó Vụ Trưởng Vũ Viết Dũng cùng một số viên chức khác.
Tại mỗi và mọi buổi họp, tôi đã nêu lên các vấn đề sau:
- Trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm;
- Ngưng ngay các cuộc đàn áp tôn giáo;
- Tôn trọng tài sản của các giáo hội;
- Cải tổ luật pháp để bảo đảm sự minh bạch trong mọi lãnh vực kinh tế;
- Tôn trọng tác quyền.
Qua các buổi họp này, tôi muốn chính quyền Việt Nam hiểu rằng để các liên hệ giữa Mỹ và Việt Nam có thể tiến triển, tự do tín ngưỡng và tôn trọng nhân quyền là điều kiện cần phải có. Đặc biệt, khi tôi đề nghị Việt Nam thay đổi để các đảng phái đối lập được hoạt động và tham gia chính quyền qua sự tự do ứng cử và bầu cử thì đề nghị này đã đưa đến cuộc tranh luận gay go.
Ngoài những buổi họp, tôi cố gắng tiếp xúc với người dân để tìm hiểu thêm. Nhận xét tổng quát sau 2 ngày ở Việt Nam là người dân có nhiều quyền tự do hơn trước đây trong việc làm ăn buôn bán miễn là không dính gì đến chính trị. Ai lên tiếng chỉ trích chính sách quốc gia thì bị trừng phạt; ai kêu gọi cải tổ chính trị thì bị cáo buộc là phản động; thậm chí, phanh phui tình trạng hối lộ tham nhũng cũng có thể bị đi tù; công nhân không được lập công đoàn, các nhà kinh doanh không được lập nghiệp đoàn hay phòng thương mại độc lập. Trong điều kiện như thế, đất nước không thể nào mở mang và phát triển đúng mức được.
Cũng vậy, nói chung người dân Việt Nam ngày hôm nay có tự do thờ phượng nhưng không có tự do tôn giáo. Chính quyền để yên cho những ai chỉ đi nhà thờ hay nhà chùa để lễ bái, cầu nguyện. Còn những ai đòi quyền độc lập cho giáo hội, muốn hoạt động tôn giáo, thực hiện công tác xã hội, mở trường, mở bệnh viện, bảo vệ tài sản của cơ sở tôn giáo... đều bị đàn áp nặng nề như đã xẩy ra ở Thái Hà, Tam Toà, Bát Nhã, Đồng Chiêm và nhiều nơi nữa.
Đặc biệt vụ Đồng Chiêm xẩy ra vừa sau khi phái đoàn của chúng tôi rời khỏi Việt Nam . Ngày 12 tháng 1, tôi trở về Hoa Kỳ thì được tin chính quyền Việt Nam đã cho cảnh sát và binh lính đập phá Thánh Giá trong nghĩa địa Núi Thờ của xứ Đồng Chiêm trong Địa Phận Hà Nội và đã đánh trọng thương một số tín hữu đến ngăn cản việc làm phạm thượng này. Tôi được báo cáo là Việt Nam giải thích rằng đó là hành động sai trái của một giới chức địa phương và chính quyền trung ương đã cảnh cáo người này. Trong cương vị của một Dân Biểu Hoa Kỳ, tôi đón nhận lời giải thích ấy nhưng ngay lập tức tôi đã liên lạc với ông Michael Michalak, Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam, để yêu cầu ông lên tiếng phản đối sự việc đàn áp tôn giáo trắng trợn này. Tôi cũng đã soạn thảo một lá thư để gửi cho chính quyền Việt Nam phản đối đàn áp tôn giáo là vi phạm luật nhân quyền quốc tế. Tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam ngưng tất cả những hành động đàn áp với tất cả mọi tôn giáo (xin xem lá thư đính kèm). Tối hôm qua, ĐS Michael Michalak cho tôi biết là đã đến gặp Bộ Ngoại Giao Việt Nam để chính thức lên tiếng phản đối.
Các thông tin thu thập được cho thấy rằng chính quyền Việt Nam có cả một chính sách đàn áp các tôn giáo ngày càng mãnh liệt. Vụ Đồng Chiêm là thể hiện mới nhất của chính sách này.
Chuyến đi Việt Nam vừa qua làm cho tôi càng quyết tâm thực hiện các ưu tiên về chính sách mà tôi đã đề ra từ ngay khi nhậm chức (xin xem danh sách đính kèm). Kế hoạch mà tôi theo đuổi để thực hiện, một cách tổng quát, gồm hai phần bổ trợ cho nhau.
Một mặt tôi vận dụng các phương tiện lập pháp và chính sách để mở rộng vòng đai hoạt động cho những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền. Chẳng hạn, tôi đang cùng với một số đồng viện thúc đẩy cho việc thông qua Đạo Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam và đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC.
Mặt khác, tôi cố gắng tạo cơ hội để một lớp người trẻ được đào tạo theo tinh thần dân chủ của Hoa Kỳ, có kỹ năng cao về hoạt động tổ chức, và có đạo đức. Họ là những hạt mầm của xã hội dân sự tương lai. Do đó tôi chủ trương tạo điều kiện để các thành viên ưu tú của dân tộc Việt Nam được tiếp cận hệ thống giáo dục Hoa Kỳ. Hiện nay mới chỉ có rất ít những người như vậy và phần lớn đều đã bị tù đày hay khống chế. Phải đào tạo thêm nhiều, rất nhiều người như họ và đồng thời, qua áp lực chính trị, ngoại giao và kinh tế, phải ngày càng nới rộng vòng đai an toàn để họ phát huy tác dụng.
Trong chiều hướng ấy, văn phòng của tôi đang thực hiện công tác cấp bách:
(1) Tận dụng dự định của Tổng Thống Barack Obama về thương thảo mậu dịch với một số quốc gia quanh biển Thái Bình, trong đó có Việt Nam, để đòi hỏi Việt Nam tôn trọng quyền lập công đoàn độc lập, đón nhận văn hoá phẩm từ hải ngoại, bảo vệ tác quyền cho các sản phẩm trí tuệ, và cải tổ khung luật để bài trừ nạn buôn bán lao động.
(2) Vận động đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC trước tình trạng leo thang đàn áp tôn giáo.
(3) Vận động Quốc Hội thông qua Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam.
Cao Quang Ánh..
Lời xin lỗi của HNPD.
Chúng tôi xin lỗi đã không đăng được bài Thư Gửi Lính Dù của tác giả " Thằng Kéo Xe " như đã hứa vì lỗi lầm kỹ thuật lẽ ra không đáng có...Đó là mất cái " file" có bài trên..HNPD |