|
Cũng chẳng cần phải “ quảng cáo” cả thế giới mạng đều biết những việc làm rất…chó của vợ chồng “ chủ báo” COV…mà tội đáng phỉ nhổ nhất là chúng gửi bài của quan thầy Lê Minh Ngọc chửi rủa Cố Chuẩn tướng Nguyễn Trọng Bảo người Anh hùng đã vị quốc vong thân đến tận gia đình cô nhi tử sĩ này…Chuyện quý vị xem dưới đây tuy rất…Chó nhưng xem ra cũng không Chó bằng những việc làm đê tiện, lợi dụng “ tờ báo” là cải để làm nhục người cô thế…
Vị nào thấy mình là “ toàn thánh” xin miễn đọc…
Vợ Chồng " chủ báo" COV là Vũ Công Dân và Nông Kim Ấn bị sét đánh chết...Diêm Vương đợi ngay cửa địa ngục:
- Ta chờ 2 ngươi từ lâu rồi...Khỏi phải ra Tòa...Cho 2 người thành ngay kiếp Chó vì chúng bay ở trần thế cư xử như Chó với đồng loại người..
Vũ Công Dân thành Chó rồi…Nó đang đứng vẫy đuôi tỏ vẻ khoái chí lắm...” Có thể ta đã chót sinh lầm con người nên khi sống ta mới bị thiên hạ đào xới dữ như thế…Nay chắc chắn ổn rồi…” Trong khi lúc ấy, Nông Kim Ấn vẫn còn đang hoang mang có chút bẽn lẽn vì hoàn cảnh mới, có lẽ thị lần đầu tiên biết thế nào là xấu hổ, thì Chó Dân thấy có cái gì nằng nặng ngo ngoẩy ở dưới bụng...Một cảm giác hứng tình đến ngay với nó, bật dậy, bùng phát ( sau một thời gian nguội lạnh )...Chó Dân thích chí la vang:
- Úi giời ơi...Cái " Rắc Rối Của Cuộc Đời" của ta lại mọc trở lại rồi...Nay sẽ là Cái Sung Sướng sắp tới Của Cuộc Đời...
Thế là đêm bẩy ngày ba 2 con chó Dân Và Ấn đắm chìm trong cảnh hoan lạc...Cảm xúc của Chó Dân thì như mới có lần đầu. Còn Chó Ấn thì cứ nhớ đến những lần chăn gối rất người với anh chàng Nhạc sĩ Du ca đang còn ở dương thế
Nhưng hình như ở Thành phố Mỹ này vẫn có người nhận ra chúng, nên chúng phát giác tung tích “người” rất nhanh. Thế là chúng bị ném đá bầm dập đầy mình vì tội mắc lẹo giữa đường, hai vợ chồng chó Dân Ấn ức lắm. Chó chồng hỏi chó vợ:
- Sao loài người chúng nó thù dai quá nhỉ…lại cứ nhè lúc chúng mình đang… quan hệ, lại hè nhau ném đá nhỉ ?
- Phải tự nhận là chúng ta ngày xưa cũng đã phóng tay ném đá đen vào biết bao nhiêu gia đình…này đúng là có vay có trả. Vả lại, lối làm tình của mình bây giờ đối với Người thì dị lắm…Chắc họ thấy “tởm”, bởi khi con người chửi mắng nhau thậm tệ họ hay kêu “đồ chó!”
- Không phải.
- Tại sao không phải?
- Bởi loài người bây giờ họ thích bắt chước loài chó chúng mình, họ cũng… mắc lẹo như chó đấy thôi. Họ đâu còn hứng thú với “kiểu người”… truyền thống nữa!
- Loài chó mình có chi hay mà bây giờ con người khoái bắt chước thế nhỉ? Đến mấy cái xe ô tô gắn đèn xanh đỏ cũng sủa “gâu gâu” khiến người chó, chó người hốt hoảng chạy giạt ta hết.
Chó Dân trầm ngâm suy nghĩ…” kiểu như bây giờ tuy khác lạ, tuy rất Chó, tuy đã làm sống dậy chất Chó vốn từ cha sinh mẹ đẻ của Ta…Nhưng đã bắt đầu nhàm chán rồi…Ta phải trở lại với người, thông qua cách thức làm tình xưa cũ mới được…
Chó Dân đứng thẳng bằng 2 chân sau:
- Mẹ Ấn nó à , từ nay mình học… con người đi!
- Hay hay, chồng Dân nói thế mà... hay!
Nói rồi, nó kéo tuột chó Dân vào nhà. Suốt đêm hai vợ chồng chó không ra đường nữa, chúng đóng kín cửa học... kiểu truyền thống của con người. Hì hục suốt đêm, đẩy chân, hẩy đít, cào cấu trầy xước hết mình mẩy nhưng không thể làm được.
Điên tiết, hai vợ chồng chó Dân húc sập cửa lao ra đường. Chúng không sủa mà gào lên chửi
- Đồ... con người, đồ... con... người …Tiên sư cha cái đồ…Con người..
Chuyện trên là của bạn NG.V.T ( Santa-Ana )
* Vũ Công Dân không thích thậm chí rất thù anh chàng sinh viên đang tán tỉnh cô con gái riêng của vợ , nên ông không giấu giếm sự thù ghét và tìm cách tống khứ chàng trai đi cho khuất mắt. Một lần, ông hỏi cô con gái.
- Thế con đã nói thẳng với nó là Nó là con của thằng cộng sản nằm vùng, là con của con mẹ đã có chồng mà còn ngoại tình, là con của thằng sĩ quan mà chưa hề biết mặt trận là gì ? Tóm lại nó là thằng vô dụng..chưa?
- Vâng, con nói rồi! - Cô con gái đáp.
- Vậy thằng khốn ấy trả lời như thế nào?
- Anh ấy bảo đó không phải là lần chụp mũ, vu khống đầu tiên của bố.
* Trên đường phố Paris, Hứa Vạng Thọ chửi Vũ Công Dân
- Mày là đồ con lừa! Mày đã làm nhục tao, mày bọn Phiếm chửi như bão táp mưa sa mà không đối đáp được câu nào nên hồn...Đồ con nhà súc sinh...Con lừa
Vũ Công Dân tức quá, không chịu nổi nữa, mỉa mai
- Vâng tôi đang nghe con lừa nói!
Lê Phục Thủy đang ở bên đường, chậy qua, can khéo:
- Thôi mà ông Thọ, ông Dân...Hai ông đều là bà con, chửi nhau làm gì!
* Vũ Công Dân về nhà bất ngờ. Nông Kim Ấn cuống quýt bảo Nhạc sĩ Du ca chui vào tủ quần áo.
Không may, Vũ Công Dân cởi quần áo ngoài, mở tủ ra treo thì thấy một người đàn ông lạ hoắc không mảnh vải che thân đứng trong đó, tay bám vào thanh mắc áo.
- Anh làm gì ở đây thế hả? - Vũ Công Dân hét lên.
- Tôi đi tàu điện.
- Nói thì phải nghĩ chứ!
- Hỏi cũng phải nghĩ chứ!
Nói khéo
Một hôm Tiến sĩ Lê Phục Thủy gọi tất cả các quan chức Hiệp hội tới phòng họp để giới thiệu cậu Em trai là bác sĩ ( ? ) Lê Thế Dũng
- Thưa mọi người, tôi triệu tập cuộc họp này để giới thiệu cậu em trai của tôi, Dũng, Lê Thế Dũng sẽ đến làm việc ở đây như một Chủ tịch ..Em Dũng sẽ cùng mọi người xây dựng một cộng đồng “ không có một bóng quân Cộng sản Nằm vùng.”
Tiến sĩ Lê bắt đầu nói. Cả Hiệp hội im phăng phắc lắng nghe.
- Và tôi muốn mọi người đối xử với nó như một Chủ tịch khác, chứ không phải như với một người sẽ làm Chủ mãi mãi cái Hiệp Hội này ...
II. Chuyện vui do Tr.D…chuyển:
a/ Một công ty Mỹ chế tạo được 1 cái máy bắt trộm nên đem qua 1 số nước Đông Nam Á thí nghiệm:
Qua Campuchia, sau 3 ngày, bắt 50 thằng ăn trộm .
Qua Lào, sau 3 ngày, bắt 100 thằng .
Qua Indonesia, sau 3 ngày, bắt 150 thằng .
Qua VN, sau 3 ngày, mất máy..... !
-----------------------------------------------------------------
b/ Sự so sánh thú vị về đàn ông và đàn bà:
- Đàn ông muốn hư hỏng phải có tiền; đàn bà muốn có tiền phải hư hỏng.
- Đàn bà thích nhiều thứ ở một người đàn ông; đàn ông lại chỉ thích một thứ ở nhiều người đàn bà.
- Đàn ông lúc nào cũng muốn nhưng không phải lúc nào cũng có thể; đàn bà lúc nào cũng có thể nhưng không phải lúc nào cũng muốn.
Do chi VHP chuyển:
1. TRAO ĐỔI SẢN PHẨM TRONG CÁC NƯỚC CỘNG SẢN ANH EM.
Một người Mỹ du lịch VN, thấy có nhiều lò sản xuất gạch vĩ đại bèn hỏi người dẫn đường:
– Nước ông có nhiều lò sản xuất gạch lớn thế này chắc xây cất nhà cửa nhiều lắm nhỉ?
Người dẫn đường đáp: – Không phải. Chúng tôi sản xuất gạch để gửi đi Tiệp Khắc.
– Chắc Tiệp Khắc trao đổi máy móc với các ông?
– Không phải. Người Tiệp gửi máy móc đi Bảo Gia Lợi.
– Thế hẳn Bảo Gia Lợi sẽ gửi rau và trái cây sang cho các ông.
– Cũng không phải. Người Bảo gửi rau và trái cây sang Cuba.
– À, vậy hẳn các ông nhận được đường của Cuba?
– Không. Cuba gửi đường sang cho Nga Sô. Ông khách người Mỹ gật gù có chiều thông hiểu:
– Ừ phải, như thế Nga Sô sẽ gởi những đồ thiết dụng cho các ông.
– Không phải nốt. Nga Sô gửi đất sét sang cho chúng tôi làm gạch.
2. HỌC TIẾNG DO THÁI.
Một ông già ngồi trên ghế đá tại một công viên ở VN, đang học văn phạm tiếng Hebrew thì một công an đi
qua. Tên công an nhìn ông lão, rồi hỏi:
- Ông đọc sách gì mà chữ nghĩa kỳ cục vậy?
- Đây là chữ Hebrew của người Do Thái.
- Ông già rồi, làm gì còn cơ hội đến nước Do Thái nữa, học tiếng xứ này làm gì?
Ông già đáp: - Lạy chúa, ông nói đúng. Tuy nhiên khi tôi lên Thiên Đàng thì ở đấy cũng nói tiếng Do Thái vậy.
Tên công an cười khẩy hỏi: - Tại sao ông biết sẽ lên Thiên Đàng? Có thể ông xuống địa ngục thì sao?
Ông già thủng thẳng đáp: - Cũng không sao! Vì tôi đã biết nói tiếng VN rồi!
3. HAI LÝ DO
Một chuyện được xầm xì phổ biến như sau tại VN.
Một cán bộ cộng sản có nhiều tuổi đảng làm đơn xin đi định cư ở nước ngoài. Anh ta được gọi đến sở di trú và xuất cảnh, và viên thủ trưởng cơ quan này rất đỗi ngạc nhiên, bèn gọi anh ta vào phòng riêng để thẩm vấn. Viên thủ trưởng hỏi:
- Một đảng viên thâm niên như đồng chí tất phải có lý do đặc biệt gì mới muốn rời bỏ quê hương XHCN tốt đẹp như nước ta chứ?
Anh cán bộ trả lời: - Thưa đồng chí, vì hai lý do. Nguyên đêm qua có anh bạn rỉ tai tôi rằng khi chế độ cộng sản xụp đổ thì các tên cộng sản như tôi và anh ta sẽ bị nhân dân treo cổ là cái chắc! Tôi sợ quá nên xin ra đi.
Viên thủ trưởng cười cười, vỗ vai anh chàng cán bộ, rồi nói trấn an: - Tôi bảo đảm với đồng chí là chế độ này không thể nào lung lay được. Xã hội chủ nghĩa sẽ tồn tại muôn năm…
Anh cán bộ cướp lời: - Thưa đồng chí, đó chính là lý do thứ hai mà tôi xin ra nước ngoài để định cư đấy ạ!
4. ĐIỆN THOẠI LIÊN LẠC VỚI ĐIẠ NGỤC.
Trong một dịp viếng thăm Hà Nội, thủ đô của Việt Nam, ông Clinton ngạc nhiên thấy có một chiếc điện thoại công cộng đề là “điện thoại dành riêng để liên lạc với Địa Ngục, giá 30 xu một
phút.” Clinton dùng thử cái điện thoại đó và quả nhiên có thể nói chuyện được với quỷ sứ ở Địa Ngục. Khi trở lại Hoa Kỳ ông ta thấy cũng có một cái điện thoại như vậy, nhưng đề giá là 3,000 mỹ kim một phút. Thấy giá cả chênh lệch một cách quá đáng, Clinton gọi dây nói chất vấn người điều hành máy điện thoại:
– Cùng loại điện thoại như vậy ở Việt Nam tôi chỉ phải trả 30 xu một phút tại sao ở đây lại đắt như vậy?
– Vì ở đó là “local call”, thưa ngài
|